Trang chủ Thường thức cuộc sống Thông điệp gia đình MẤY ĐỜI BÁNH ĐÚC CÓ XƯƠNG…

MẤY ĐỜI BÁNH ĐÚC CÓ XƯƠNG…

11
0
SHARE
Image result for bánh đúc có xương

Chị Bảo Hoàng, nhân viên kế toán, 30 tuổi: Tôi đang rất đau khổ và tuyệt vọng. Tôi lấy chồng được 6 tháng nay nhưng chưa hôm nào tôi được vui vẻ trọn vẹn. Số là chồng tôi trước khi đến với tôi đã có một đời vợ và một cô con gái. Trước khi cưới tôi đã biết là mình sẽ phải chia sẻ chồng với quá khứ của anh ấy nhưng tôi không ngờ mọi việc lại nặng nề thế này. Thứ bảy, chủ nhật nào anh ấy cũng đưa vợ cũ và con đi chơi xa, còn tôi vò võ ở nhà một mình cả hai ngày nghỉ. Bạn bè rủ đi chơi tôi không muốn đi vì sợ người ta dị nghị, vợ chồng mới cưới mà chẳng thấy đi chung với nhau. Nếu tuần nào anh ấy không đưa con đi chơi thì lại mang nó về nhà chúng tôi. Hai bố con lại quấn quýt chơi với nhau cả ngày cứ như không hề có sự tồn tại của tôi. Nhưng chưa hết. Trong tuần vợ cũ và con gái thường xuyên “tra tấn” vợ chồng tôi bằng những cú điện thoại: nào là điều hòa hỏng anh về sửa cho con nó không bị nóng, nào là anh đi mua piano cho con chưa, nào là ba chưa mua bút màu cho con, ba ơi con muốn hỏi ba bài toán, bạn Minh được đi xem xiếc vậy ba có cho con đi không… Tôi không thể chịu được cuộc sống “đa mang” của anh ấy. Tại sao đã ly dị mà họ cứ dính vào nhau vậy? Tôi biết là anh phải có trách nhiệm với con nhưng còn tôi, tôi cũng là vợ của anh mà? Nhiều lúc tôi muốn bắt anh ấy phải chọn: một là tôi, hai là mẹ con cô ta. Phải chăng tôi cần phải sinh gấp một đứa con (là con trai thì càng tốt). Có như vậy may ra anh mới để ý đến tôi?

Anh Tường Lâm, giám đốc doanh nghiệp, 35 tuổi: Tôi rất yêu quý bé Nhím, yêu hơn bất kỳ ai và bất cứ thứ gì trên đời. Mặc dù tôi và vợ cũ đã chia tay nhưng tôi vẫn là ba của bé Nhím, làm sao tôi có thể bỏ rơi nó? Làm sao tôi có thể không quan tâm săn sóc nó khi nó luôn rất cần đến tôi? Bé Nhím mới học lớp 2, nó còn quá nhỏ để hiểu chuyện của người lớn nên tôi và mẹ nó luôn phải cố gắng hết sức để bù đắp những thiệt thòi khi ba mẹ không sống chung một nhà với bé. Tôi biết là Hoàng rất ghen với bé Nhím, ghen với những sự quan tâm của tôi dành cho Nhím nhưng tôi cũng chẳng có cách nào khác. Cô ấy cứ hậm hực, tức tối, lúc nào cũng “nóng” phừng phừng như ấm nước đang sôi. Những hôm tôi đưa con đi chơi bách thảo, hay siêu thị về là cô ấy “cấm vận” không nói lời nào, những hôm tôi đưa con về nhà chơi thì cô ấy mặt sưng mày xỉa làm con bé sợ chết khiếp cứ nem nép không dám nói to. Cô ấy không nói ra thành lời nhưng gần như tuyên chiến với tôi, bắt tôi lựa chọn giữa Nhím và cô ấy. Tại sao cô lại có thể đưa ra một sự lựa chọn tàn nhẫn và thiếu suy nghĩ như vậy. Tôi rất yêu cô ấy nhưng tôi cũng không thể không quan tâm đến con gái tôi. Nó là máu mủ của tôi. Dù cho sau này tôi và Hoàng có những người con khác thì tôi vẫn yêu quý bé Nhím và chắc chắn là sẽ thương Nhúm nhất vì nó thiệt thòi không được sống trong một mái ấm trọn vẹn. Tôi tin là dần dần cô ấy sẽ hiểu, mà nếu cô ấy không hiểu thì tôi cũng chẳng thể làm gì khác được. Tôi yêu con và không ai có thể ngăn tôi gần gũi nó.

Chuyên gia tâm lý: Nếu chị Hoàng nghe được hết những tâm sự của anh Lâm tôi tin chắc là chị đã rút ra một số điều cần chú ý và tìm ra cách ứng xử khéo léo và thông minh hơn với chồng và con riêng của chồng. Anh ấy có lý của anh ấy đấy, chị Hoàng ạ. Khi quyết định lấy anh ấy là chị đã chấp nhận cả quá khứ và những người liên quan đến quá khứ của anh ấy rồi. Chị phải thấy rằng một người đàn ông yêu và chăm sóc con như vậy là rất đáng quý. Đó là một người đàn ông tốt và có trách nhiệm. Chị phải tự hào về điều đó mới phải chứ? Đành rằng rất khó chấp nhận khi chồng dành ít thời gian cho chị dù hai người mới cưới. Nhưng nếu chị biết được “điểm yếu” của anh Lâm là bé Nhím tại sao chị không thử yêu thương và chấp nhận cháu? Anh Lâm, chị, những đứa con chung của hai người và cả bé Nhím nữa sau này sẽ là những người ruột thịt vậy thì tại sao ngay từ bây giờ chị không mở rộng tấm lòng để yêu thương cháu. Tất nhiên sẽ chẳng bao giờ chị thay thế được mẹ đẻ của cháu, cháu cũng không thể yêu thương chị như mẹ nó nhưng ít ra hai người cũng coi nhau như những người trong một nhà – tôn trọng và quan tâm đến nhau. Như vậy anh Lâm sẽ được thoải mái hơn, không khí gia đình sẽ vui vẻ hơn. Rất may là chị chưa ép anh ấy chọn: “hoặc là tôi, hoặc là nó” bởi tôi tin rằng nếu buộc phải lựa chọn anh Hoàng sẽ chọn bé Nhím. Đừng bao giờ đẩy người mình yêu thương đến những quyết định khủng khiếp như vậy.

Với anh Lâm tôi hoàn toàn đồng ý với anh về chuyện chăm sóc và yêu thương bé Nhím. Những đứa trẻ của cuộc hôn nhân trước bao giờ cũng rất thiệt thòi, chúng sớm bị mất gia đình (theo nghĩa trọn vẹn), thiếu sự quan tâm của cha, hoặc của mẹ khi họ đã có gia đình mới (cho dù cha dượng hay mẹ kế có tốt và yêu chúng thế nào). Chúng rất dễ mặc cảm, tự ti, sống không có niềm tin. Hơn nữa ảnh hưởng của người cha tới sự trưởng thành và định hình nhân cách ở con gái là hết sức quan trọng. Sau này con gái sẽ chọn chồng giống như cha của mình. Người cha bao giờ cũng là hình mẫu người đàn ông lý tởng của con gái. Nhưng anh cũng nên chăm sóc và quan tâm hơn đến chị Hoàng, hãy chia sẻ với chị để chị hiểu và thông cảm cho anh. Dù sao chị ấy cũng là vợ anh và chị ấy cũng cần anh không kém gì bé Nhím. Chúc anh chị hạnh phúc! Mong rằng lúc nào bé Nhím cũng được anh và mọi người yêu thương như bây giờ và hơn thế nữa.

Để lại bình luận

Please enter your comment!
Please enter your name here