Trang chủ Tâm lý gia đình THƯ GỬI MẸ CHỒNG (Hay 9 điều bức xúc của các nàng...

THƯ GỬI MẸ CHỒNG (Hay 9 điều bức xúc của các nàng dâu)

10
0
SHARE
thu gui me chong - 1

Khi bằng lòng làm vợ anh ấy con đã biết rằng ngoài con ra trên đời này anh ấy còn có Mẹ – người mà anh ấy vô cùng kính yêu. Chính vì vậy con đã chuẩn bị tinh thần để yêu và kính trọng mẹ. Nhưng… nhưng dù cho con có yêu anh ấy và yêu mẹ thế nào đi chăng nữa vẫn có những điều con không thể không nói ra.

Con hiểu rằng đôi khi để đạt mục đích của mình người phụ nữ không chỉ cần trí thông minh mà còn cần cả một chút mánh khoé nữa, rằng sức mạnh của đàn bà chính là ở sự yếu đuối và để thu hút sự chú ý và sự quan tâm của người khác thì thỉnh thoảng cũng phải giả vờ đau ốm một chút. Nhưng con không hiểu vì sao mẹ lại toàn ốm vào những ngày chúng con định đi chơi xa với nhau, hoặc những lúc chúng con đang chuẩn bị đi nhà hàng tổ chức những ngày đáng nhớ trong  tình yêu của chúng con.

Con hiểu rằng trước khi con bước vào cuộc đời của anh ấy, mẹ và chồng con luôn quấn quýt bên nhau, anh ấy gần như không bao giờ xa mẹ trừ những dịp đi công tác xa. Nhưng con không hiểu tại sao anh ấy lại có thể bỏ tổ ấm gia đình, bỏ con vào đêm tân hôn để đến uống trà với mẹ tới 5 giờ sáng.

Con hiểu rằng trước khi đến với con anh ấy đã có những người phụ nữa khác, rằng quá khứ của anh ấy không có chỗ cho con, và con không thể thay thế toàn bộ thế giới tình cảm của anh ấy. Nhưng con không sao hiểu nổi vì lý do gì đến tận bây giờ mẹ vẫn luôn gán ghép chồng con với một cô bạn gái học cùng phổ thông nào đó mà cho  tới giờ phút này vẫn chưa chịu đi lấy chồng (như lời cuả mẹ thì vẫn bí mật thủ tiết với chồng con ). Con không hiểu vì sao mẹ cứ nài nỉ anh ấy phải gửi điện hoa cho cô ta vào những ngày sinh nhật, lễ Tết và thường xuyên gọi điện  tâm sự với cô ấy.

Con hiểu rằng đã là những ruột thịt thì phải tuyệt đối tin tưởng nhau, rằng trong nhà không cần phải dùng đến ổ khoá hay then chốt. Nhưng con thực lòng không hiểu tại sao mẹ lại thường xuyên vào phòng ngủ của bọn con mà không hề gõ cửa khi chúng con không phải là đang đọc sách hay xem vô tuyến mà chỉ đơn giản là đang…. ngủ.

Con hiểu rằng suốt những năm tháng qua anh ấy đã sống trong sự yêu th-ương, lo lắng của mẹ, rằng mẹ là người hạnh phúc được chứng kiến những giây phút thiêng liêng trong cuộc đời anh ấy, khi cất tiếng gọi “Mẹ” lần đầu tiên, khi nhận được điểm 10 đầu tiên ở trường tiểu học. Thậm chí con cũng cố gắng hiểu vì sao mẹ vẫn gọi anh ấy là “Bé ngoan của mẹ” vào ngày chồng con tổ chức  sinh nhật lần thứ 30. Nhưng quả thật con không hiểu vì sao mẹ lại giằng đôi tất từ tay chồng con khi anh ấy định mang chúng đi giặt.

Con hiểu vì sao mẹ có thể ngồi hàng giờ kể những câu chuyện về chồng con (tức “bé con” của mẹ), và con hiểu rằng mẹ luôn muốn biết mọi chuyện về công việc, dự định cho tương lai, thậm chí từng ý nghĩ của anh ấy. Con biết rằng chồng con cũng muốn như thế và đôi khi anh ấy còn tâm sự với mẹ cả những điều lẽ ra chỉ là việc riêng của hai vợ chồng con. Nhưng con không thể hiểu được tại sao mẹ lại bàn riêng với anh ấy về việc khi nào thì mẹ muốn đứa cháu nội của mẹ phải ra đời mà lại không hề hỏi ý kiến của con, xem con đã muốn có em bé lúc này hay chưa. (Con chỉ có thể  hiểu được chuyện kỳ quặc ấy nếu đàn ông có thể mang bầu và sinh đẻ! )

Con hiểu rằng mẹ yêu và xót xa anh ấy vô cùng, rằng mẹ sẵn sàng bón cơm cho anh ấy ăn 5 lần một ngày và mất ăn mất ngủ mỗi khi anh ấy hắt hơi, sổ mũi. Nhưng con không hiểu nổi tại sao những khi con bị cảm lạnh hay đau bụng dữ dội trước mỗi kỳ kinh nguyệt thì mẹ lại nói với chồng con là con chỉ vờ vịt thế thôi và khuyên anh ấy không nên để ý đến “những trò nhõng nhẽo” ấy của con.

 Con hiểu rằng tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời, và con thực sự hạnh phúc mỗi khi thấy mẹ ôm anh ấy vào lòng và nói với anh ấy rằng : “Ôi, bé ngoan cuả mẹ, mẹ yêu con biết chừng nào!” Con biết rằng vì phép lịch sự nên mẹ phải nói là mẹ cũng yêu con dâu của mẹ, mặc dù thực ra trong lòng mẹ chẳng ưa gì con. Nhưng con không hiểu vì sao mẹ không thể nở một nụ cười với con mỗi lần mẹ con ta gặp gỡ cho dù đó là vì phép xã giao thường tình.

Con hiểu rằng chuyện mẹ không biết ngày sinh nhật của con là việc hết sức bình thường, rồi chuyện những dịp lễ tết người gọi điện chúc mừng trước bao giờ cũng là người ít tuổi hơn, tức là con, cũng dễ hiểu. Nhưng thực lòng con không hiểu được là mẹ cố tình không công nhận ngày cưới của chúng con hay thực sự mẹ quên rằng chúng con đã làm lễ thành hôn vào ngày 18 tháng 4 năm 1995.

Con dâu của mẹ: N.P.L

Tái bút: Từ đáy lòng mình con luôn biết ơn mẹ vô bờ bến, bởi nếu không có Mẹ thì con đã không có anh ấy. Nhưng con sẽ hạnh phúc gấp bội nếu như không có 9 điều “nhưng” trên. Con hy vọng rằng mẹ sẽ không phản đối nếu như con ký tên bằng bút danh.

Để lại bình luận

Please enter your comment!
Please enter your name here